Bồi dưỡng cục cưng nối nghiệp–Chương 6.1

Chương 6.1

Ngồi ở trước máy vi tính, Chu Tư Điềm thỉnh thoảng liền len lén hướng vào trong văn phòng làm việc bên kia nghiêng mắt nhìn một cái , nàng gần đây tâm tình trở nên rất kỳ quái.

Mà nguyên nhân tạo thành tâm tình kỳ quái của nàng, chính là vị lãnh đạo trực tiếp đang đóng đô ở văn phòng rộng rãi kia, nghiêm túc xử lý văn kiện Bùi nhị thiếu gia.

Hồi tưởng lại hai ngày trước, nàng bởi vì bị lạnh mà cảm mạo, làm cho cả ngày ho khan không ngừng.

Vốn là thể loại giống như cảm mạo nong nóng hâm hấp tiểu bệnh tiểu tật này, chỉ cần nhịn một chút, chăm chỉ uống nhiều nước ấm, năm ba ngày sau tự nhiên sẽ khỏi.

Nhưng mới đến buổi trưa, Bùi Dương liền kín đáo đưa cho nàng vài hộp thuốc hạ sốt, lại tiện thể cầm tới cốc nước, muốn tận mắt nhìn nàng uống lên.

Nàng sợ tiêm, sợ bị bệnh, sợ vào bệnh viện lại sợ nhất bị người khác buộc phải uống thuốc đắng, cho nên dù có ho khan không ngừng thêm hâm hấp sốt, cũng kiên quyết không chịu uống mấy viên thuốc trắng trắng đỏ đỏ kia.

Bùi Dương bị cự tuyệt, gương mặt tuấn tú lập tức liền trầm xuống, ác thanh ác khí cảnh cáo nàng, nếu như không uống thuốc, tháng  này tiền lương cũng đừng nghĩ lĩnh nữa.

Kinh tế thu vào bị uy hiếp, Chu Tư Điềm không dám phản kháng nữa, cầm cốc nước, nhận lấy  viên thuốc, mặt co mày cáu uống vào trong bụng , gương mặt vì thuốc đắng mà nhăn thành bánh bao.

Nếu chỉ là như thế , thật ra thì cũng không đến mức làm cho người ta để ý.

Nhưng khi nàng uống thuốc xong sau, hai viên kẹo đường vị dâu tây*, lại bị anh thuận tay đưa tới.

Chu Tư Điềm lập tức liền đổi sắc mặt.

Từ nhỏ đến lớn nàng có thói quen, uống thuốc rồi nhất định phải ăn kẹo trái cây, trong đó kẹo đường vị dâu tây là vị mà nàng thích nhất.

Nàng không hiểu Bùi Dương tại sao biết thói quen nhỏ này, nhưng loáng thoáng, nàng lại cảm giác, mình và Bùi Dương nhất định không phải là người xa lạ.

Nam nhân mặt ngoài hung ác, nội tâm mềm mại này , để cho nàng sinh ra một cổ cảm giác quen thuộc mà trước nay chưa có .

Cho nên mấy ngày gần đây, Chu Tư Điềm luôn hội thừa dịp Bùi Dương không chú ý liền lén lén lút lút quan sát anh.

Dù cho thỉnh thoảng đụng phải ánh mắt hung ác của ai đó quét tới, nàng cũng không giống như  trước run sợ lo lắng mình sẽ bị đuổi việc nữa.

“Con cọp giấy” đại danh từ này, đã bị nàng len lén gắn trên người anh.

Nàng chống cằm, đang nhìn lén đến nhập thần, thân ảnh cao lớn đang bị nàng quang minh chính đại nhìn chằm chằm liền từ trong phòng làm việc bước nhanh ra.

Từ trước đến giờ luôn bình tĩnh, lúc này Bùi Dương sắc mặt tương đối khó coi.

“Đặt vé máy bay, lập tức đi Thượng Hải!”

Bị anh đột nhiên xuất hiện rồi quyết định làm cho giật mình, Chu Tư Điềm nhất thời không về được thần.

“Chi nhánh Bùi thị tại Thượng Hải vì hư hỏng thiết bị mà phát sinh nổ lớn, hiện giờ còn chưa biết mức độ thương vong, tôi muốn tự mình đi giải quyết. Mau đặt hai vé máy bay, cô cũng cùng đi theo!”

Tình huống ngoài ý muốn phát sinh rất đột nhiên này, khi Chu Tư Điềm cùng Bùi Dương  nhanh chóng bay tới Thượng Hải, cũng đã là chín giờ buổi sáng ngày hôm sau.

Đơn giản  xử lý hết thảy gọn ghẽ, Bùi Dương lập tức liền chạy tới công xưởng gặp chuyện không may .

Tập đoàn Bùi thị xây dựng nhà máy này tại Thượng Hải sản xuất sản phẩm điện tử là chủ yếu, nguyên nhân phát sinh sự cố là vì một nhóm thiết bị mấy năm trước nhập khẩu từ nước ngoài có một máy xuất hiện hư hỏng, càng nghiêm trọng chính là, lúc phát sinh vụ nổ đúng lúc là giờ làm việc.

Lúc ấy công nhân làm việc gần đó ít nhiều gì cũng bị thương tổn, trường hợp nghiêm trọng nhất là một nhân viên nữ hơn ba mươi tuổi, khi đưa đến bệnh viện đã lâm vào hôn mê.

Thật may là lúc Bùi Dương xuống máy bay không lâu sau, bệnh viện liền thông báo, nữ  nhân viên đã tạm thời thoát khỏi giai đoạn nguy hiểm.

Đối với kết quả này, Bùi Dương mặc dù tạm thời thở phào nhẹ nhõm, nhưng sự cố cháy nổ này đã đưa tới ngôn luận truyền thông chú ý.

Thân là lãnh đạo của Bùi thị , Bùi Dương lập tức đích thân đến bệnh viện thăm hỏi người bị thương cùng thân nhân, lại phân phó bệnh viện sử dụng cơ sở vật chất cùng thuốc men tốt nhất chữa trị cho người bị thương, mà những công nhân viên chỉ chịu vết thương nhẹ, anh cũng hứa hẹn sẽ cung cấp bồi dưỡng tốt nhất.

Thân nhân của những công nhân viên này mới đầu mặc dù đối với nhà máy phát sinh sự cố rất bất mãn, nhưng người phụ trách trước tiên liền trịnh trọng bảo đảm về phía họ, lãnh đạo đã ra chỉ thị, hết thảy phí dụng của tất cả các công nhân viên bị thương nằm viện, công ty sẽ gánh chịu.

Trong lúc công nhân viên nằm viện, họ sẽ được hưởng lương bình thường.

Sau xuất viện, thậm chí nhân viên bị thương , còn có thể được công ty bồi thường đích đáng.

Tóm lại, bởi vì kịp thời xử lý thích đáng, Bùi Dương chạy tới lại đưa ra thành ý cực lớn, trận phong ba nổ tung này  đã kết thúc vô cùng viên mãn.

Ngay cả giới truyền thông mới đầu còn chuẩn bị đem sự kiện này thành góc độ phiến diện để lên án,  biết được người phụ trách Bùi thị xử lý nguy cơ quả quyết mà linh hoạt nhanh chóng như thế , cũng rối rít thay đổi trên báo chí tạp chí hoặc chương trình tin tức, rầm rộ tán dương  Bùi Dương một phen.

Bùi Dương vốn đích thân tới xử lý tràng sự cố này, vốn trừ lo lắng về tình trạng thương vong, cũng sầu lo giá cổ phiếu của Bùi thị sẽ vì báo chí đăng tin lung tung mà chịu ảnh hưởng.

Hiện tại anh giải quyết tốt đẹp chuyện này, cổ phiếu chẳng những không giảm xuống, ngược lại còn có khuynh hướng tăng lên.

Chu Tư Điềm đảm nhiệm trợ lý đặc biệt luôn đi theo phía sau Bùi Dương, đáy lòng cũng âm thầm đối với anh sinh ra mấy phần khâm phục.

Từ xưa tới nay, có mấy thế tử nhà giàu có tiền có thế có ngạo mạn lại nhận được nhiều người kính ngưỡng.

Nhưng một nam nhân có năng lực, có đảm đương, cũng là hình tượng trong suy nghĩ mỗi người phụ nữ đều sùng bái mơ ước.

Mấy ngày nay, nàng tận mắt nhìn thấy Bùi Dương thân là lãnh đạo tập đoàn, cũng không chú ý chính mình mệt nhọc bôn tẩu tứ phương, dù cho có đối mặt với giới truyền thông gây khó khăn, anh cũng luôn giữ thái độ đúng mực, hết sức  duy trì lợi ích cùng hình tượng của công ty.

Anh lúc này, cùng con người trong ấn tượng trong ban đầu của nàng khó tính độc miệng, phách lối tự phụ  Bùi nhị thiếu gia, đơn giản tưởng như hai người khác nhau.

Khó trách Tiểu Mẫn lúc đó hăng hái bừng bừng bám theo nàng lải nhải bát quái về Bùi nhị thiếu nào là anh ở trên thương trường tuyệt đối là mềm dẻo co được dãn được thế này, đại trượng phu dám làm dám chịu thế kia.

~~~~

 Mùa đông ở Thượng Hải không hề ấm áp giống như nàng tưởng tượng, thật may là trước khi đến đây nàng đã mang theo vài món y phục dầy cộm nặng nề để chống lạnh, mới không vì khí trời rét mướt mà lần nữa lại cảm lạnh.

Sáng sớm, hai người rời khách sạn, Bùi Dương mang theo nàng thuận đường đến một cơ sở dưới trướng của Bùi thị, thị sát tiến độ xây dựng trung tâm thương mại cỡ lớn.

Trung tâm thương mại đang được thi công , kết cấu cơ bản đã xây dựng xong.

Bùi Dương lo lắng người phụ trách thi công công trình sẽ ăn bớt ăn xén nguyên vật liệu, hay lén chọn mua vật liệu không đủ tiêu chuẩn, làm hư hỏng cả công trình.

Vì vậy anh đặc biệt thừa dịp này tới Thượng Hải xử lý sự cố cháy nổ, cũng thuận tiện đến công trường kiểm tra.

Thật may là Bùi thị tuyển chọn công ty phụ trách coi như liêm khiết, Bùi Dương mặc dù không biết như thế nào phân biệt vật liệu kiến trúc tốt xấu ra sao, nhưng anh mang theo một nhóm trợ lý chuyên nghiệp có kiến thức tới đây, trải qua xét nghiệm, tất cả vật liệu kiến trúc cũng phù hợp tiêu chuẩn quốc gia, đảm bảo an toàn.

Đối với kết quả này Bùi Dương rất hài lòng, vô cùng nghiêm túc khen ngợi người phụ trách thi công một phen, hơn nữa bồi dưỡng một khoản lì xì không nhỏ, còn khích lệ người phụ trách nếu làm tốt, đến cuối cùng phần thưởng tự nhiên không ít.

Bùi Dương mang mũ bảo hiểm tiến vào công trường thi công, dặn dò Chu Tư Điềm yên lặng ở nơi tiếp khách chờ, nơi này khắp chốn đều là sắt thép cùng vật liệu xây dựng, nàng một nữ nhân mềm da nộn thịt, vạn nhất va chạm té ngã lung tung, điều này cũng không phải là nói giỡn .

Chu Tư Điềm mặc một bộ quần áo da màu đỏ, bên ngoài khoác thêm áo khoác lông màu trắng, mặc dù so với chân chính phương Bắc, nhiệt độ nơi này cũng không lạnh như vậy, nhưng hôm nay Thượng Hải chợt hạ nhiệt độ, cũng đem nàng đông lạnh đến cả người run run.

Ở phòng tiếp khách ngồi chưa tới 20′, nàng liền một dạng như có kiến bò dưới mông nhấp nha nhấp nhổm ngồi không yên, muốn đi ra ngoài xem xét một cái, liền thừa dịp giả vờ đi toilet, chạy ra khỏi phòng tiếp khách.

Bốn phía công trường dùng plastic màu lam vây kín lại, trên đỉnh đầu nàng không ngừng truyền đến tiếng công nhân la lớn.

Bên trong màn plastic, mọi nơi đều vô cùng loạn, thỉnh thoảng còn có công nhân đi tới đi lui, từng tấm gỗ nặng nề cùng sắt thép lạnh lẽo phô đầy trên đất.

Nàng hứng thú đông nhìn một cái, tây xem một chút, đột nhiên một con mèo con nhỏ xíu đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt nàng.

Có vẻ mèo con kia cũng chỉ mới được sinh ra không lâu, chẳng những bộ dáng béo múp mập mạp, kêu thanh âm cũng vô cùng dễ nghe.

Chu Tư Điềm trừ bỏ thích chơi đùa hai má phúng phính của con ra, đối với mấy vật nuôi nhỏ mềm mại này cũng là vô cùng yêu thích.

Nàng đang chuẩn bị theo phương hướng mèo con đi tới, liền nghe bên tai truyền đến một tiếng la thật lớn.

Cho là đây chẳng qua là thanh âm trong lúc công nhân làm việc, nàng cũng không để trong lòng, vẫn thẳng hướng mèo con từ từ đi tới.

Bất ngờ không kịp phòng bị , một cỗ lực đạo khổng lồ đem nàng kéo tới, tiếp theo”Phanh”  một tiếng vang thật lớn, theo đó mà tới là một hồi cát bụi tung bay mịt mù, nàng bị dọa nhảy dựng một cái.

Còn chưa có định thần, nàng liền bị người nào đó linh cổ áo túm qua, càng kinh hãi hơn là , Bùi Dương vừa túm nàng qua liền nặng nề vỗ trên mông nàng hai cái thật kêu.

Hai vỗ này thực ngoan cũng thực nặng, dù cho Chu Tư Điềm mặc ở bên ngoài áo khoác lông thật dầy trùm cả ngoài mông , vẫn chịu một trận đau thấu xương thiếu chút nữa làm cho nàng rào rạt nước mắt.

Nàng vừa định cãi lại, Bùi Dương đã đổ ập xuống đầu một trận mắng mỏ.

“Cô là kẻ điếc hay là kẻ ngốc hả? Tôi không phải bảo cô yên lặng ở phòng chờ sao, cô không được đồng ý liền chạy tới là muốn tìm chết sao?

“Mới vừa rồi nếu không phải là công nhân kia kịp thời đẩy cô ra, có biết hay không tấm gỗ không cẩn thận từ lầu ba rớt xuống liền đập bể cái đần ngu ngốc của cô hả?”

Bùi Dương mắng cũng cực ngoan, mấy công nhân ở hiện trường  cũng đều còn thực sợ hãi, bị một màn mạo hiểm vừa rồi hù dọa rớt nửa cái mạng nhỏ.

Đại lão bản đích thân tới công trường, nguyên bản bọn họ cũng có chút sợ hãi.

Nếu mà trong phạm vi bọn họ làm việc lại thiếu chút nữa gây ra tai nạn chết người, đại lão bản mà truy cứu tới, hậu quả thật là nghiêm trọng.

Chu Tư Điềm hoàn toàn bị mắng đến choáng váng, một hồi lâu mới lấy lại tinh thần, nghiêng mắt trộm nhìn bốn phía, phát hiện thấy rất nhiều công nhân đều ở một bên vây xem.

Để cho mặt nàng hồng rực lên chính là, Bùi Dương chẳng những đem nàng thành trẻ con không hiểu chuyện hung ác mắng mỏ, còn ở trước mặt nhiều người như vậy đánh mông nàng.

Dầu gì nàng cũng là phụ nữ, dù cho đã có một đứa con sáu tuổi, nhưng nàng cũng là một cô gái da mặt mỏng, lòng tự ái mạnh nha!

Một người phụ trách đi tới, tiểu tâm dực dực đối với Bùi Dương nói: “Bùi tiên sinh, nơi này bây giờ không phải là địa điểm thích hợp để nói chuyện,  vị tiểu thư này cũng không phải cố ý khiến cho mọi người rối loạn, có lời gì, tiên sinh hãy tìm một chỗ an toàn rồi hãy nói.”

Người phụ trách vội vàng đi ra hòa giải, rất lo lắng lão bản nếu còn mắng nữa , vị tiểu thư dáng dấp rất khả ái kia sẽ khóc lên tại chỗ mất.

Bùi Dương thật sự là bị màn kinh tâm động phách mới vừa rồi làm cho sợ hãi.

Khi thân ảnh áo trắng quần hồng xuất hiện ở trước mắt, anh vốn là có chút kinh ngạc, nhưng khi lơ đãng ngẩng đầu, lại thấy ở lầu ba có một tấm gỗ nặng đang lảo đảo muốn ngã, rớt xuống sẽ nện trên đầu nàng …

Thật may là một công nhân bên cạnh nàng phản ứng rất nhanh, trong lúc chỉ mành treo chuông lôi nàng một cái, mới làm cho nàng né tránh được vật nặng  tập kích.

Khi lo lắng, loại tình cảm này nếu vượt qua giới hạn có thể chịu đựng được, liền hóa thành lòng tràn đầy tức giận.

Cho nên Bùi Dương sau khi bị nàng dọa cho sợ đến da đầu tê dại, nhịp tim xíu nữa thì ngừng đập, thì phản ứng trực tiếp nhất chính là đem nàng tóm qua, hung hăng đánh một trận.

Sau khi người phụ trách khuyên can, Bùi Dương chậm rãi bình ổn lửa giận, nhưng vẫn như cũ linh lên cổ áo của Chu Tư Điềm, không để ý tới nàng sắc mặt khó coi, trực tiếp đem nàng linh lên xe.

Lên xe xong, anh vẫn đối với một màn mới rồi   lòng vẫn còn sợ hãi như cũ, không thèm đếm xỉa đến nàng bộ dáng nhăn nhó khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi mắt đẫm lệ lưng tròng đáng thương, quay đầu lại đổ xuống một tràng giáo huấn.

Anh vừa mắng, còn vừa hung hăng trạc trạc trán của nàng, nghiến răng nghiến lợi nói: “Cô còn dám bày sắc mặt này cho tôi xem hả? Tôi mắng cô sai lầm rồi hay sao? Đã sắp ba mươi tuổi đến nơi rồi, ngay cả con trai cũng đã lên tiểu học rồi, nhưng cô xem lại một chút chính mình đi, làm việc lỗ mãng, bất kể hậu quả, ngay cả mũ bảo hiểm cũng không mang liền dám một mình chạy đến?”

Anh càng mắng càng tức giận, một chút cũng không đem bất mãn của nàng để ở trong mắt.

“Thế nào? Cô còn giả bộ ủy khuất? Đem nước mắt nghẹn trở về không cho phép khóc!”

Anh rống lớn như vậy một tiếng, Chu Tư Điềm càng thêm ủy khuất vạn phần, trừng hai mắt to hồng hồng sưng sưng, hướng về phía anh hét lớn, “Anh ngừng xe cho tôi!”

“Cô nói gì?”

“Tôi bảo anh dừng xe!”

Chu Tư Điềm quả thực là hướng thiên mượn mật, nàng chẳng những lần đầu tiên cùng Bùi Dương la lớn, còn oán hận đạp anh một cước, “Dừng xe dừng xe …”

“Cô nổi điên gì hả?”

“Nổi điên rõ ràng chính là anh!” Nàng tức giận đến cả người phát run, “Coi như tôi có làm không đúng, anh cũng không cần ở trước mặt nhiều người mắng tôi như vậy chứ, mắng còn chưa tính, anh. . . . . anh lại còn ngay trước mặt họ đánh tôi. . . . . .”

Hồi tưởng lại tình cảnh mình bị anh ta túm vào trong ngực hung hăng đánh hai cái vào mông kia , Chu Tư Điềm thật muốn một đầu đụng quách đâu đó cho rồi.

Cho dù xảy ra chuyện gì, nàng dầu sao cũng là phụ nữ gần ba mươi tuổi rồi nha, sinh con trai cũng đã được sáu tuổi .

Đu cho con có chọc nàng tức giận, nàng cũng không nỡ lòng nào nhẫn tâm đánh đòn, nhưng mà cái tên khốn kiếp này, cư nhiên chẳng phân biệt được trường hợp, chẳng phân biệt được địa điểm  vung tay lên liền nhẫn tâm đánh nàng một trận.

Mặt mũi Chu Tư Điềm cũng bị ném đến chín tầng mây, cảm thấy Bùi Dương lần này đối với nàng làm hết thảy thực sự quá đáng!

Nàng mới bất kể sắc mặt Bùi Dương có bao nhiêu khó coi, phát điên lên vừa đạp vừa la lớn  dừng xe.

Anh bị đạp đến không có biện pháp bình thường lái xe, chỉ có thể dừng xe lại.

Xe vừa mới vừa dừng, nàng liền lập tức mở cửa xe, xoay người nhảy xuống.

Bùi Dương bị nàng làm cho tức giận đến phát run, hướng về phía bóng lưng của nàng rống to, “Cô muốn đi đâu?”

“Tôi đi nơi nào cũng không có một chút quan hệ gì với cái đồ so với BinLaden còn ác tâm khốn kiếp hơn như anh!”

Bùi Dương “phanh” một tiếng, quyền đầu nện ở trên tay lái.

Nữ nhân ngu ngốc kia cư nhiên không hiểu tấm lòng của anh sao? Anh ở dưới con mắt mọi người mắng nàng đánh nàng, còn không phải bởi vì lo lắng quá mức cho an nguy của nàng?

Nếu như cột gỗ đáng chết kia nện xuống, cho dù không có tại chỗ muốn cái mạng nhỏ của nàng, bị thương chảy máu khẳng định là không thoát khỏi.

Nhưng nàng không cảm kích còn chưa tính, lại còn dám đối với anh hô to gọi nhỏ, ghê tởm hơn chính là, còn mắng anh so với BinLaden còn có thể ác tâm hơn?

Được lắm! Rất tốt!

Nữ nhân ngốc kia dám cùng anh ngoạn trốn chứ gì, anh cũng không tin bằng cá tính của nàng, còn có thể kiên trì bao lâu!

Giấy tờ, ví tiền cùng với điện thoại di động của nàng đều ở trên xe anh.

Muốn đùa giỡn sinh khí, muốn phát cáu, ít nhất cũng phải có tiền vốn mới được.

Đầy cõi lòng tự tin, Bùi Dương lái xe chạy thẳng tới khách sạn.

Dù sao nàng tại Thượng Hải cũng không quen không biết, nơi này cách chỗ trọ lại không xa, đợi nàng giận đủ rồi, cũng không tin nàng không trở lại.

Chu Tư Điềm tức giận đến đá cửa bỏ đi, đi cách xe một khoảng sau, phát hiện Bùi Dương cũng không đuổi theo, ủy khuất chất chứa ở đáy lòng  càng thêm mãnh liệt hơn.

Nàng vừa đi, tức giận vừa mắng to vừa nguyền rủa Bùi Dương cái đồ đại bạo quân này.

Đánh người mắng người còn chưa tính, hiện tại lại còn trơ mắt nhìn nàng bỏ đi!

Tức chết nàng!

Để cho người ta càng thêm tức giận chính là, nàng đi một đoạn đường thật dài sau mới phát hiện, ví tiền cùng điện thoại di động cũng không mang, cố tình nàng lại vốn là cái người mù đường thì chớ, vòng đi vòng lại mấy vòng sau, nàng liền bi thảm phát hiện mình lạc đường.

Nàng vừa mệt vừa đói , cuối cùng chỉ có thể tìm một ghế dài sạch sẻ ven đường ngồi xuống.

Thật may là đến buổi chiều, mặt trời ló ra, nhiệt độ ở đây cũng từ từ ấm lại, không làm cho nàng  quá mức chật vật.

Nhưng là, nàng thật đói a. . . . . . Ngồi ở trên ghế dài, trong người không có đồng nào, nàng chỉ có thể đáng thương vỗ vỗ cái bụng đã bắt đầu cô lỗ cô lỗ kêu.

Lúc này, cách đó không xa một cô bé tóc bện đi tới ngồi xuống, cầm trong tay hot dog nóng hổi thơm ngào ngạt, đang chuẩn bị bóc giấy cắn một miếng.

Chu Tư Điềm nhìn muốn rớt nước miếng, nàng nuốt nước bọt một cái, thực hi vọng hot dog trong tay cô bé kia, có thể tạm thời cấp cho nàng chống đói.

Cô bé kia kia tựa hồ nhìn ra nhiệt thiết  khát vọng trong đáy mắt nàng, chậm rãi chuyển đầu quabên này, nhút nhát hỏi nàng, “Tỷ tỷ, tỷ thế nào một người ngồi ở chỗ này?”

Chu Tư Điềm gắt gao nhìn chằm chằm hot dog trong tay đối phương, đáng thương hề hề nói: “Tỷ tỷ gặp phải người xấu, người xấu đoạt tỷ tỷ túi tiền, cho nên tỷ tỷ hiện tại đang gặp xui, rất là xui.”

Cô bé rất đồng tình với tình cảnh của nàng, do dự một lúc lâu, mới chậm rãi đưa hot dog mới ra lò trong tay tới, “Tỷ tỷ, cái này cho tỷ ăn!”

Chu Tư Điềm cảm động đến rơi nước mắt, lập tức liền nhận lấy hot dog, cũng không để ý tới cô bé kia ánh mắt kinh ngạc, lang thôn hổ yết liền ăn sạch trơn.

Thật ra thì cô bé kia đem hot dog cho nàng sau, liền có chút hối hận, lại chỉ có thể nháy mắt to vô tội, lã chã chực khóc nhìn thức ăn ngon mà mình tân tân khổ khổ góp tiền tiêu vặt vừa mua được, cứ như vậy bị một tỷ tỷ xui xẻo ven đường  ăn mất tiêu vào trong bụng.

Hai ba miếng liền đem hot dog một hơi ăn sạch, Chu Tư Điềm vừa ngẩng đầu lên liền thấy bộ dạng cô bé nhỏ ủy ủy khuất khuất, cũng không nhịn được có chút xấu hổ, nàng cư nhiên vô sỉ đến giành ăn với trẻ con.

Mà Bùi Dương rõ ràng đem một màn này nhìn vào trong mắt, thì lại thiếu chút nữa xoay người rời đi, hận không làm thành mình cũng nào có quen biết cái cô nàng mất mặt xấu hổ này chút nào.

Anh đợi tới trưa cũng không thấy nàng ngoan ngoãn trở về khách sạn, đáy lòng khó tránh khỏi nóng nảy, liền lái xe ra ngoài chung quanh tìm.

Thật may là nàng chạy trốn cũng không xa, tìm không bao lâu, liền thấy nàng ngồi ở ven đường, đang từ trong tay một cô bé giật đồ nuốt vào trong bụng mình.

Thở dài, Bùi Dương nghiêm mặt xuất hiện ở trước mặt nàng, rất là bất đắc dĩ cúi người, vỗ vỗ gương mặt chịu ủy khuất của cô bé kia.

“Tỷ tỷ này là người xấu, về sau bé đừng để ý đến, đi, ca ca mang bé đi mua đồ ăn ngon.”

Cho đến khi cô bé kia cầm bao lớn bao nhỏ đồ ăn vặt Bùi Dương mua cho dần dần đi xa, anh mới chậm rãi đi tới trước mặt Chu Tư Điềm, từ trên cao trợn mắt nhìn nàng một cái, “Cô thật đúng là có tiền đồ, ngay cả đồ ăn của trẻ con đều muốn lừa gạt.”

Chu tư Điềm Y như cũ thực khốc liệt ngồi tại chỗ không nhúc nhích, chẳng thèm ngẩng đầu đi để ý đến anh.

Bất quá từ bụng lại truyền ra trận cô lỗ tiếng vang, lại đem nàng ngụy trang lạnh lùng đả kích không còn sót chút nào.

Bùi Dương không nhịn được cười, “Đi thôi! Tôi mang cô đi ăn cơm.”

 ~~~~~~~~~~~~

* : nguyên văn là quả “thảo môi”. Thanks nàng Tiểu Dương đã giải thích cho ta.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s