Bồi dưỡng cục cưng nối nghiệp–Chương 5.1

Chương 5.1

 

Ba giờ rưỡi chiều, Bùi Dương triệu tập tất cả quản lý các ngành tiến hành họp kiểm điểm công tác.

Trong phòng làm việc trừ phụ tá đắc lực Tiểu Chu của Bùi Dương còn đang xử lý mấy văn kiện khẩn cấp ở ngoài, cũng chỉ còn lại có ‘tạp công’ Chu Tư Điềm này là còn ngồi ở trước máy vi tính lười biếng chơi trò chơi.

Dù sao lão bản cũng không có ở đây, Tiểu Chu lại là cái người thành thật kiệm lời ít nói, làm phái nữ duy nhất làm việc ở tầng cao nhất , Chu Tư Điềm ở trước mặt Bùi Dương thì không dám kiêu ngạo ương ngạnh, nhưng ở trước mặt đoàn đội phụ tá tinh anh ngược lại rất được chiếu cố.

Lại nói nàng đã thật lâu cũng không lên mạng dạo diễn đàn, không biết hiện tại có tiêu bản con nhện con bướm gì rẻ rẻ chút bán đấu giá hay không?

Mới vừa mở ra websites thường vào, liền nghe đến tiếng giày cao gót gõ vào trên sàn nhà phát ra lộp cộp lộp cộp thanh âm.

Giương mắt nhìn lên, người tới nhìn rất quen mắt, hóa ra lại là cô nàng buổi trưa đã tới một lần Trần Nhạc San!

Nàng vội vàng đem websites tắt đi, đứng dậy đối với Trần Nhạc San nói: “Tổng giám đốc đang có cuộc họp, có thể rất khuya mới có thể kết thúc.”

Trần Nhạc San lại lắc lắc vòng eo mãnh khảnh, liền ở trên ghế sa lon tiếp khách  tiêu sái ngồi xuống.

“Không việc gì, dù sao tôi hôm nay không có việc gì, an vị ở chỗ này chờ anh ấy xong việc cũng được.”

“Nha, cô muốn dùng gì?”

“Tôi muốn cà phê!”

“Hòa tan có thể chứ?”

Trần Nhạc San mất hứng trợn mắt nhìn nàng một cái, “Cô cảm thấy tôi giống như người sẽ đem cái loại cà phê hòa tan giá rẻ đó uống được vào trong bụng sao?”

Chu Tư Điềm rất muốn nói cà phê hòa tan cũng có loại rất đắt tiền a, nhưng đối mặt với Trần Nhạc San đang hầm hầm mặt, nàng vẫn là đem những lời này nuốt trở về, nhỏ giọng trả lời, “Phòng giải khát chỉ có cà phê hòa tan .”

“Vậy thì nước quả đi.”

“Ách. . . . . . Phòng giải khát cũng không có nước quả.”

Trần Nhạc San mất hứng trợn mắt to, “Vậy cô có thể nói cho tôi biết, phòng giải khát của mấy người đến tột cùng có cái gì được không?”

Chu Tư Điềm nghiêm túc suy nghĩ một chút, nghiêm trang  đáp: “Có trà Long Tỉnh*. . . . . . Ách, hình như ngày hôm qua bị sếp uống hết, còn có mấy lon coca, nhưng  uống cola đối với da dẻ phụ nữ không tốt lắm, nha, tôi nhớ ra rồi, có nước lọc. . . . . .”

“Tôi không uống!”

Đối mặt nàng ta hầm hừ tức giận, Chu Tư Điềm tiểu tâm dực dực** gật đầu một cái, “Được rồi, vậy chờ lúc nữa cô khát nước thì nói cho tôi biết nga.”

Vừa nói, nàng ngồi trở lại ghế dựa, đoán chừng Trần Nhạc San không nhìn thấy, tiếp tục dạo websites của nàng.

Trần Nhạc San ngồi ở đối diện nàng không đến mười phút, đã có chút đứng ngồi không yên.

Chán đến chết, nàng bắt đầu từ từ quan sát khuôn mặt Chu Tư Điềm phía sau màn hình Computer.

Chạng vạng ngày hôm qua đi Bùi gia làm khách, một lòng chỉ nghĩ tới cùng Bùi lão thái gia ôn chuyện, ngược lại bỏ quên cái bà mẹ của tiểu tằng tôn tâm can bảo bối của Bùi lão thái gia này .

Ở trong ấn tượng của nàng, đại ca của Bùi gia vẫn là nhân vật cao đến không thể với đến, mẫu thân anh ta là nguyên phối con trai độc nhất của Bùi lão thái gia, nghe nói bối cảnh nhà mẹ cũng phi thường cường đại.

Đáng tiếc phụ thân của Bùi Cảnh lại thích nữ nhân bên ngoài, cũng chính là mẹ ruột của Bùi Dương  .

Khi còn bé Bùi Cảnh rất ít khi chơi cùng bọn họ, coi như là thỉnh thoảng gặp được, Bùi đại thiếu cũng luôn là vẻ mặt lạnh lùng.

Đối với Bùi Cảnh, nàng hiển nhiêu có chút sợ, không giống với Bùi Dương có cá tính thẳng thắn sáng sủa, hơn nữa còn tuấn tú đến làm cho người ta si mê.

Nghe nói Chu Tư Điềm này là nữ nhân Bùi Cảnh bao nuôi ở bên ngoài, tài sản bối cảnh đều rất thấp, cho nên Bùi Cảnh đến nay còn không có cho nàng danh phận gì cả.

Cẩn thận quan sát, nàng cũng không phải là một nữ nhân xinh đẹp gì cho cam, nhưng xem ra khuôn mặt trẻ con thiên chân khả ái kia, lại làm cho nàng tràn đầy lực hấp dẫn.

Tiểu tâm dực dực quan sát Chu Tư Điềm, đồng thời, Trần Nhạc San lơ đãng thấy bên cạnh bàn công tác của nàng lại để một hộp cơm tiện lợi màu trắng nhìn vô cùng quen mắt.

Ngực nàng đột nhiên cứng lại, hộp cơm đó … không phải là đồ ăn buổi trưa Bùi Dương luôn miệng nói muốn tặng cho khách hàng sao?

Nàng bỗng nhiên đứng dậy, rất không khách khí đi tới trước mặt Chu Tư Điềm, một phen mở ra hộp tiện lợi, quả nhiên, bên trong còn dư lại vài cái bánh bao hấp thịt dê đã nguội ngắt.

Sắc mặt nàng tại chỗ lạnh xuống.

Bùi Dương nói rõ là muốn mang cho khách hàng, tại sao lại xuất hiện ở trên bàn Chu Tư Điềm?

Chẳng lẽ giữa Bùi Dương cùng Chu Tư Điềm … có quan hệ gì ám muội? !

Nàng đột nhiên đến gần, làm Chu Tư Điềm sợ hết hồn, ngay lập tức hốt hoảng  đem trang web tắt đi, rất lo lắng vị được Bùi lão thái gia đề cử làm bạn gái dự bị cho Bùi nhị thiếu này, sẽ đem hành động lén lút trộm lên mạng nói cho sếp nhà mình mất.

Chú ý tới Trần Nhạc San sắc mặt rất kém cỏi nhìn chằm chằm bánh bao hấp trong hộp tiện lợi, nàng không nhịn được nói: “Bánh bao hấp này là nhân thịt dê, nguội đi sẽ rất khó ăn, nếu như cô đói bụng, tôi gọi điện thoại giúp cô gọi bên ngoài đưa tới nha.”

Nghe Chu Tư Điềm không chút tâm cơ nào nói ra lời này, sắc mặt Trần Nhạc San hoàn toàn thay đổi.

Nàng chỉ vào Chu Tư Điềm, khẩu khí bén nhọn hỏi: “Cô cùng Bùi Dương rốt cuộc là quan hệ thế nào?”

Đối phương mờ mịt nháy mắt mấy cái, ” Quan hệ cấp trên cùng nhân viên nha ?”

“Hừ! Nếu là cấp trên cùng cấp dưới, anh ấy tại sao lại muốn mang tiện lợi cho cô ăn?”

Chu Tư Điềm không biết nên trả lời thế nào, theo nàng biết, vị Trần Nhạc San này gần đây mới trở về nước, hôm qua mới đột nhiên đến Bùi gia bái phỏng.

Nàng mặc dù là cháu dâu thứ mà Bùi lão thái gia coi trọng, nhưng Bùi Dương cũng không nhất định sẽ đem nàng làm thành bạn gái mà kết giao.

Hai người bát tự*** còn chưa có phết, nàng liền bày ra một bộ tư thái hôn thê của Bùi Dương hướng mình hưng sư vấn tội, điều này không khỏi làm cho người ta có chút khó chịu.

“Có lẽ tôi nghiêm túc việc, chăm chỉ làm việc, đại khái rất được lãnh đạo tán thưởng, cho nên tổng giám đốc mới mang một phần tiện lợi phong phú làm phần thưởng. . . . . .”

Trần Nhạc San lại giận không kềm được  hung ác trừng nàng một cái, “Nghe nói cô là tình phụ bao nuôi bên ngoài của Bùi đại thiếu gia !”

Chu Tư Điềm vừa định phản bác, nhưng lại nghĩ lại giữa mình và Bùi Cảnh từng có hiệp nghị, liền chịu đựng không lên tiếng.

“Nếu đã cùng Bùi đại thiếu có hài tử, cô làm người nên kiểm điểm một chút, tôi với Bùi Dương là cùng nhau lớn lên, hiện tại được Bùi lão thái gia chỉ định là con dâu thứ của Bùi gia, tôi không muốn bởi vì sự tồn tại của cô, mà ảnh hưởng danh dự của Bùi gia  .”

Sự tồn tại của nàng như thế nào ảnh hưởng đến danh dự của Bùi gia  rồi?

Hãy nói, mặc dù nàng bình thường cũng không phải là đặc biệt thông minh, nhưng Bùi Dương đối với vị Trần tiểu thư này đến tột cùng ôm cái dạng tâm tính gì, nàng dùng đầu gối thôi cũng nghĩ được nha!

Trước không nói tối hôm qua ở Bùi gia liền hỏi cũng lười hỏi nhiều một tiếng, cả từ buổi trưa hôm nay từ phần bữa trưa kia đến xem, Bùi Dương chỉ sợ cũng không có đem Trần tiểu thư để ở trong lòng chút nào.

Chu Tư Điềm trong lòng mặc dù tức giận, nhưng trên mặt cũng không biểu hiện ra.

Nhóm tiểu thư thiếu gia bị nuông chiều từ bé mà lớn lên này, thế nào mỗi một người đều vênh váo tự đắc như vậy? Bất quá nàng tu dưỡng rất tốt, quyết định không cùng này Trần Nhạc San chấp nhặt.

Nhìn nàng căn bản không để ý tới chỉ trích của mình, Trần Nhạc San có vẻ vô cùng áo não.

Nhưng Chu Tư Điềm đã rõ ràng một bộ dáng “Cô thích nghĩ như thế nào thì cứ nghĩ như thế đó, cùng tôi không có một chút quan hệ nào”, nàng tức giận đến muốn mắng người nhưng không biết nên mắng từ đâu.

Thật vất vả chờ đến năm giờ tan sở, Chu Tư Điềm sau cả một buổi chiều lên mạng ngoạn vui vui vẻ vẻ, nhắc túi đi ra khỏi phòng làm việc.

Bùi Dương lần này triểu khai họp kiểm điểm công tác, không tốn đến ba, năm giờ là kết thúc không xong, giống như thể loại viên chức nhỏ nàng đây, cũng không cần thiết phải phụng bồi những kia chủ quản cấp quản lý trở lên kia cùng nhau làm thêm giờ.

Trần Nhạc San đợi gần hai giờ, Bùi Dương còn chưa có trở về phòng làm việc, mắt thấy Chu Tư Điềm xách túi nhỏ tính toán phủi mông một cái bỏ đi, tự mình một người ở lại công ty cũng không có ý nghĩa, liền đi theo phía sau nàng cùng đi ra cửa lớn công ty.

Vốn là còn muốn tiếp tục cảnh cáo nàng kia về sau tốt nhất cách Bùi Dương xa một chút, kết quả vừa mới đi ra khỏi cao ốc, một nam tử trẻ tuổi mặc tây trang, mang mắt kính liền vô cùng hân hoan về phía Trần Nhạc San lao tới.

“San San, anh cuối cùng cũng tìm được em, em trở về nước thế nào vẫn luôn tránh anh, gọi điện thoại cho em cũng tắt máy, phát tin nhắn lại không có hồi âm. . . . . .”

Trần Nhạc San bị mắt kính nam đột nhiên xuất hiện làm cho sợ hết hồn, không lịch sự kinh ngạc hô: “Lâm Minh Hồng, làm sao anh lại ở chỗ này? !”

Đối phương cười đến vui vẻ, dùng sức gật đầu, “Anh rất muốn gặp em, nhưng em đều không nhận điện thoại, cho nên ngày thứ hai em rời đi, anh liền mua vé máy bay đuổi theo … “

“Anh đuổi theo tôi xong rồi sao? Tôi không phải đã nói rồi, lần này trở về nước cũng không chuẩn bị trở lại nữa đâu!”

“Không sao, nếu như em muốn lưu ở Đài Loan định cư, anh liền đem công việc dời đến bên này .”

“Công việc của anh muốn chuyển tới đâu cũng không quan hệ đến ta!”

“San San, em sao lại vô tình như vậy … Mọi việc anh làm, cũng là vì muốn ở bên em …”

“Ai cần anh theo đuổi? Tôi đã có người trong lòng rồi, anh về sau tốt nhất cách tôi xa một chút!”

Mắt kính nam tựa hồ nghe đến chuyện khó có thể tin, nhất thời trợn tròn cặp mắt, “San San, em muốn bỏ anh?”

“Này! Cái gì gọi là bỏ anh? Giữa chúng ta cho tới bây giờ cũng chưa có bắt đầu qua có được hay không?”

“Nhưng khi mọi người cùng nhau đi Nhật Bản, hai chúng ta rõ ràng. . . . . .”

“Câm miệng cho tôi! Ai muốn nghe anh nói hươu nói vượn?”

Trần Nhạc San bị anh chàng đeo mắt kính này làm cho tức giận đến cả người phát run, cũng không quản ba bảy hai mốt, trực tiếp nâng chân phải đi bốt da trâu bóng loáng, hung hăng đạp đối phương một cái.

“Từ nay về sau không cho phép nhắc lại sự kiện kia!”

“Được được được, anh không nói, nhưng là San San. . . . . .”

“Nhưng là cái đầu anh! Anh đi cho tôi nhờ, tôi không muốn gặp lại anh nữa!”

“Nhưng là San San. . . . . .”

“Lâm Minh Hồng, anh càng làm cho tôi nổi cáu, cẩn thận tôi từ giờ cùng anh cả đời không qua lại với nhau!”

Quả nhiên, mắt kính nam nghe câu “cả đời không qua lại với nhau” xong, bị dọa cho sợ đến sắc mặt trắng bệch, liên tục không ngừng mở ra hai tay, cúi mặt mỉm cười xin lỗi  , “Anh biết em hiện tại không muốn nhìn đến anh, không sao, anh ở tại phòng 308 khách sạn XX, nếu như em tâm tình khá hơn một chút, nhớ gọi điện thoại cho anh. . . . . .”

Ở trong tiếng Trần Nhạc San chửi mắng phỉ nhổ, mắt kính nam vô cùng thức thời  vội vàng vẫy một cỗ xe tắc-xi, tạm thời chạy nạn đi mất.

Trần Nhạc San bị tức không phải nhẹ, nàng hận hận dậm chân, trong miệng còn mắng mỏ không ngừng.

Chu Tư Điềm núp ở một bên xem kịch vui, hứng thú dồi dào duỗi dài cổ, nhỏ giọng hỏi: “Mới vừa rồi mắt kính ca ca đó, hắn là bạn trai cũ của cô đi?”

“Gì, cái gì bạn trai cũ? Cô không được nói hươu nói vượn, tôi cùng chim bìm bịp bốn mắt đó một chút quan hệ cũng không có!”

“Nhưng là tôi cảm thấy phải anh ta đối với cô giống như rất tốt.”

” Con mắt nào của cô thấy hắn đối với tôi rất tốt?”

Chu Tư Điềm vô tội chỉ chỉ đôi mắt của mình, “Cùng nhìn thấy nha!”

Trần Nhạc San vốn là bởi vì Lâm Minh Hồng xuất hiện mà tức giận đến khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, hiện tại lại bị Chu Tư Điềm đổ dầu vào lửa trêu chọc một bữa, càng giận đến không át được quát lớn: “Tôi cùng với Lâm Minh Hồng đó một chút quan hệ cũng không có gì hết!” Vừa nói, nàng vừa làm mặt cảnh cáo trừng hướng Chu Tư Điềm, “Tôi cho cô biết a, Bùi Dương là của tôi, nếu như cô đủ thông minh…, tốt nhất không nên bị tôi bắt được cô đối với Bùi Dương nhà tôi có cái gì tưởng tượng bất chính.”

“Nhưng là tôi xem Bùi Dương giống như căn bản là không đem cô để ở trong lòng. . . . . .”

“Cô tại sao nói anh ấy không có đem tôi để ở trong lòng chứ?”

Chu Tư Điềm ngọt ngào  cười, “Nếu như anh ta để ý cô, ước hẹn bữa trưa hôm nay, anh ta cũng sẽ không thả cô leo cây**** vậy đi!”

Trần Nhạc San sắc mặt nhất thời một trận xanh, một trận bạch, rất là đặc sắc.

“Thật ra thì tìm bạn trai, anh tuấn hay có tiền cũng không trọng yếu nhất, quan trọng là anh ta đến tột cùng có thể hay không đem cô làm thành nữ vương mà đối đãi. Có câu nói thật hay, nam nhân đem cô trở thành nữ vương, anh ta chính là người hầu, đem cô thành nữ bộc, anh ta chính là quốc vương. Mới vừa rồi vị mắt kính ca ca kia đối với cô một lời cũng không dám trái, rất giống một tiểu người hầu, tôi nhìn ra được, anh ta là thật lòng đem cô trở thành nữ vương. Nếu như cô cự tuyệt ngai vị nữ vương, lại lựa chọn đi làm nữ bộc, đây chẳng phải là một cái đại ngốc không phân rõ đầu đuôi?”

Trần Nhạc San bị lời nói này của nàng kích đến nổi trận lôi đình, không nhịn được lớn tiếng phản bác, “Bùi Dương cũng sẽ đem tôi làm thành nữ vương…”

“Vậy cô có thể sai lầm rồi đó. . . . . .”

Không đợi Chu Tư Điềm nói tiếp, nơi cửa chính của công ty liền lóe ra một đạo thân ảnh, cắt đứt đối thoại hai người.

Người nọ chính là người mới lên tiếng  Bùi Dương.

Mới vừa rồi tất cả một màn kia đều rơi vào đáy mắt anh, khi Trần Nhạc San chỉ vào mũi Chu Tư Điềm, ra lệnh nàng từ giờ cách anh xa một chút, anh còn cảm thấy vô cùng chán ghét.

Nhưng kế tiếp Chu Tư Điềm kia phen lời nói, lại làm anh hết sức tán thưởng.

Mặc dù nàng bình thường ngây ngây ngốc ngốc, một bộ ngây ngô không hiểu chuyện, nhưng đôi khi lời nói ra khỏi miệng của tiểu ngu ngốc này vẫn rất có đạo lý.

Anh ngăn ở trước mặt Chu Tư Điềm, trịnh trọng tuyên bố đối với Trần Nhạc San: “Thật ra thì cô trong lòng mình cũng hiểu, coi như tôi thật cùng cô lui tới, tôi cũng sẽ không thể đem cô làm thành nữ vương, huống chi. . . . . .”

Anh tuyệt không sợ tổn thương đối phương, lạnh lùng tuyên bố, “…từ đầu tới đuôi, tôi căn bản là không muốn cùng cô ở chung một chỗ.”

***

Bùi Dương lấy thái độ siêu cấp ác liệt làm Trần Nhạc San giận dữ bỏ đi, kết quả chính là bị Bùi lão thái gia xách vào thư phòng hung hăng mắng một trận.

Đừng xem Lão thái gia năm nay đã tám mươi tuổi, thanh âm mắng người nhưng là không giảm chút nào so với năm đó vang dội uy nghiêm.

Chỉ tiếc Bùi Dương tắc ngồi ở trên ghế sa lon vừa xem báo chí, vừa uống trà ăn bánh, hiển nhiên đem gia gia khiển trách không coi vào đâu.

Mặc cho Lão thái gia gầm rú một hồi lâu, Bùi gia nhị thiếu thủy chung duy trì mặt không đổi sắc, tim không đập mạnh không lo lắng bộ dáng, đem trọn từ đầu tới đuôi cả một trang báo giải trí một chữ không lọt xem xong xuôi.

Cho đến Bùi lão thái gia không thể nhịn được nữa đi tới chỉ chỉ trán của mình, anh mới chậm rãi để tờ báo xuống, rất là bất đắc dĩ đối với Bùi lão thái gia nói: “Vị Trần Nhạc San đó đã có nam nhân theo đuổi, cháu dây dù coi là ở vô sỉ, cũng không thể phá hư nhân duyên tốt đẹp của người khác a!”

Tiếp theo, anh rót chén trà cung cung kính kính đưa tới trước mặt Lão thái gia, bộ mặt cười làm lành thuyết: “Gia gia, ngài cũng mắng hảo một chút rồi, uống một ngụm trà làm trơn miệng, chờ nhuận miệng, ngài nguyện ý tiếp tục mắng mới tốt.”

Bùi lão thái gia bị người cháu này làm cho tức giận tới mức mắt trợn trắng, vốn định cầm quải trượng hung hăng gõ hắn một bữa, nhưng lại sợ giận dữ đả thương bảo bối kim tôn của mình thì chết.

Cuối cùng, ông chỉ có thể hàm chứa lòng tràn đầy oán hận, hổn hển ngồi vào trên ghế sa lon, nhận lấy nước trà hớp lớn vài hớp.

Uống xong, lại cảm thấy không cam lòng, lại hét lớn chỉ vào đầu Bùi Dương, “Anh cũng trưởng thành rồi, thế mà bây giờ bên cạnh nhưng ngay cả một cô bạn gái cũng không có, mặc dù ca ca anh ở phương diện hôn nhân cũng hết sức làm cho người ta nhức đầu, dù sao nó còn ôm một tiểu tằng tôn trở lại cho ta.”

“Bên ngoài đám nữ nhân thành bầy muốn gả vào Bùi gia làm con dâu thứ, gia gia ngài cũng đừng lại vì chuyện này mà quan tâm làm gì, sớm muộn gì có một ngày, con sẽ dẫn một cô vợ xinh đẹp trở lại, sinh một phòng tiểu tằng tôn kháu khỉnh bồi ngài, này còn không được sao?”

Bùi lão thái gia liếc anh một cái, “Sớm muộn gì có một ngày? Chẳng lẽ anh phải chờ tới ta chân đạp vào quan tài mới dẫn về?”

“Làm sao thế được? Gia gia ngài sống lâu trăm tuổi, ít nhất còn có mấy thập niên hảo sống, đừng nói tiểu tằng tôn, đến lúc đó chính là tiểu tiểu tằng tôn, cũng đều trông cậy vào hầu hạ dưới gối ngài cho ngài bẵm đây!”

Lời nói này mặc dù có chút khoa trương, nhưng lửa giận của Lão thái gia đúng là vẫn bị tưới tắt không ít.

Bùi Dương chẳng những bộ dạng suất khí mê người, xem ra miệng cũng là từ nhỏ liền ngọt mật chết ruồi.

Coi như Bùi lão thái gia dù thế nào không cam lòng, tôn tử liều chết không nghe theo, ông cũng không còn biện pháp.

Bùi Dương thấy Lão thái gia không hề buộc anh và Trần Nhạc San lui tới nữa, đáy lòng âm thầm thở ra một miệng lớn khí.

Anh phụng bồi Lão thái gia uống trà nói chuyện phiếm, thuận tiện lại xuống hai bàn cờ, cố ý không để lại dấu vết thua cả hai, mới bị miễn xá trọng tội, có thể thoát thân.

 

* : Trà Long Tỉnh (tiếng Hán giản thể: 龙井茶) là một loại trà xanh nổi tiếng của Hàng Châu, tỉnh Chiết Giang, Trung Quốc. Hầu như được chế biến bằng tay theo phương thức truyền thống và nổi tiếng vì có chất lượng rất cao, trà Long Tỉnh nước xanh mát, thoang thoảng hương thơm…. Trà Long Tỉnh được chia thành 7 hạng khác nhau: loại cao cấp, loại đặc biệt, và các loại từ 1 đến 5. Trà Long Tỉnh nghĩa là trà rồng nằm trong giếng, cũng có tương truyền, vua Càn Long từng ghé thăm một vườn trà Long Tỉnh. Thoạt đầu khi thử trà, vua Càn Long chưa ấn tượng… nhưng rồi một lúc sau ngài cảm thấy hậu vị thanh ngọt ngấm trong cổ và rất thích. Cũng từ đó trà Long Tỉnh trở thành phẩm vật tiến cung… Tên của trà theo truyền thuyết cũng do vua Càn Long đặt, khi ông nhìn xuống một giếng nước gần đó và thấy bóng của cây trà lung linh dưới nước, giống hình 1 con rồng đang bay lượn trong giếng, nên Càn Long đặt tên là Long Tỉnh Trà.

Ngày nay, trà Long Tỉnh trở thành một thứ trà rất thời thượng của dân uống trà. Nó cũng vẫn thường được coi là quốc trà của Trung Quốc và là loại đồ uống yêu thích của các nhà lãnh đạo Trung Quốc; đồng thời cũng thường xuyên được dùng để mời các vị khách quý.

** : cẩn thận nghiêm túc.

*** : Chính xác phải viết là Bát-tự, là bảng thể hiện số phận, cuôc đời của một con người. Qua bát tự người ta có thể(?) biết công việc phù hợp, sự nghiệp, tiền tài hay cuộc sống gia đình, vợ con. Các bạn thường thấy các cặp vợ chồng khi kết hôn thường… đi xem bát tự xem có hợp nhau ko í. Nói là vậy nhưng cũng chỉ là xem ngày tháng năm sinh, mệnh, tuổi là hết. +.+#

**** : nguyên văn “thả bồ câu”.

Advertisements

One thought on “Bồi dưỡng cục cưng nối nghiệp–Chương 5.1

  1. Pingback: Bồi dưỡng cục cưng nối nghiệp–Văn Án | maytinhbotui34

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s